Category Archives: Vòng quanh thế giới

Nếu có thể, tôi ước mình như biển, vươn ra năm châu bốn bể để thỏa chí một đời.

Được biết đến như một quốc gia rộng lớn với phong cảnh thiên nhiên hữu tình, những công trình kiến trúc, những di tích lịch sử cổ xưa và cả nền văn hóa đa dạng. Trung Hoa lục địa mang dáng dấp kiêu sa, tuyệt mỹ. Mỗi mùa mỗi sắc, mỗi nơi mỗi cảnh. Vừa hiện đại, vừa cổ kính, mê hoặc lòng người đến da diết, thấm sâu…
Thành phố hoa Côn Minh nằm ở độ cao 1.500 mét so với mặt nước biển, khí hậu lạnh nhưng không buốt giá vào mùa đông, và ấm áp vào mùa hạ. Là nơi lý tưởng để trồng nhiều loài hoa quý hiếm. Đến với Côn Minh, bạn sẽ không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy hoa được trồng và chăm chút tỉ mỉ, trưng bày ở khắp mọi nơi. Từ các công viên, nhà ga, đến các trục đường cao tốc, vòng xoay… Đặc biệt, những giỏ hoa này được các nghệ nhân tạo hình thành nhiều kiểu dáng thật đẹp và lạ mắt, làm tôn thêm vẻ đẹp hiện đại của những tòa nhà trọc trời, những cửa hàng thời trang cao cấp hàng đầu thế giới, những công trình kiến trúc cổ… Nếu có dịp đến thành phố hoa vào các ngày rằm, bạn sẽ may mắn được ngắm mặt trời lặn ngả bóng xuống đường theo hướng đông ở Bích Kê phường, và theo hướng Tây của Kim Mã phường. Anh hoàng hôn thật đẹp khi bóng chiều ngả xuống con đường từ cả 2 phía, rồi dần đan xen vào nhau một cách kỳ diệu. Cạnh đó là di tích Đại Quan lầu, một trong những công trình kiến trúc được xây dựng làm nơi huấn luyện thủy binh thời nhà Minh, đến thời vua Khang Hy đã trở thành nơi tụ họp của các tao nhân mặc khách, các bậc văn sĩ cùng nhau thưởng nguyệt bình thơ.

Ở Đông Nam, cách thành phố Côn Minh khoảng 86 km là di tích Thạch lâm, còn gọi là “Rừng đá” với diện tích rộng khoảng 350 km, từng được Unesco công nhận là di sản thiên nhiên của thế giới. Đứng trước kỳ quan thiên nhiên độc đáo này, bạn sẽ phải trầm trồ ngợi khen sự tuyệt mỹ của tạo hóa, và mê mẩn ngắm nhìn cánh rừng đá trải dài ngút ngàn, xa khuất tầm mắt. Đây đó, còn lưu lại dấu chân của đoàn làm phim Tây Du Ký trong từng “mét” da của đất, từng thớ thịt của rừng. Không dừng lại ở đó, Côn Minh còn được mọi người biết đến như một thành phố của lễ hội. Do đặc thù của một thành phố đa chủng tộc, hầu như quanh năm nơi đây đều tưng bừng rộn rã âm hưởng của lễ hội. Từ lễ hội té nước của người Thái, Tết nở hoa của người Mèo đến lễ hội chợ tháng 3 của người Bạch…

Rời thành phố hoa Côn Minh, bạn sẽ được thỏa sức tham quan thành cổ Đại Lý. Nơi trước kia là vương quốc của người Bạch (từ năm 937 – năm 1253), có diện tích khoảng 1.400 km2, với dân số trên 400.000 người; từng là trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa của Vân Nam ở thế kỷ XIII. Đặc biệt là công trình kiến trúc thành cổ Đại Lý (hay còn gọi là Tử Cấm Thành) được xây dựng vào năm 1832, với tường thành cao 7,6m, rộng 6m, chu vi 12 dặm. Cách thành Đại Lý 1 Km về phía Bắc bên bờ Nhị Hải, là nơi tọa lạc của Tam Tháp Đại Lý, với 3 ngọn tháp tạo thành hình tam giác, tháp chính là Thiên Tuần Tháp cao 69m, 16 tầng, được xây dựng vào thời nhà Đường. Cạnh đó là di tích Sùng Khánh, được xây dựng vào năm 834 – 840, một trong những điểm tham quan thu hút khách du lịch vào bậc nhất.

Từ Côn Minh, xuôi theo hướng Tây Bắc bạn sẽ đến với một Venice của Phương Đông: Lệ Giang. Đây là thành cổ được xây dựng từ cuối thời nhà Tống đầu nhà Nguyên. Khác hẳn với vẻ hiện đại sôi động của Côn Minh, Lệ Giang mang dáng vẻ tĩnh lặng, thâm trầm. Khi bước chân vào lãnh địa vùng Lệ Giang, bạn sẽ tưởng như mình lạc vào một vùng đất thời phong kiến xưa. Trước mắt là những con đường lát đá, những mái nhà cổ cong vút, những con kênh nhỏ lững lờ trôi, và còn hàng liễu xanh đứng nghiêng mình e ấp bên cây cầu đá… tất cả tạo nên một Lệ Giang đẹp đến mê hồn. Không chỉ có vậy, Lệ Giang còn là nơi tựu trung của rất nhiều dân tộc như Hán, Na-xi, Bạch… đến với Lệ Giang bạn sẽ tìm thấy phong cách kiến trúc độc đáo, đa dạng của nhiều nền văn hóa giao thoa với nhau, để khi trở về nỗi xao xuyến hôm xưa thêm nhung nhớ lạ kỳ..

Hằng năm vào khoảng mồng 1 tháng 7 đến 27 tháng 8, hàng nghìn người lại nô nức kéo nhau đi chinh phục núi Phú Sĩ. Hầu hết họ khởi hành vào ban đêm để có thể ngắm mặt trời mọc trên đỉnh núi. Thời tiết có lúc khắc nghiệt, con đường dài khó khăn, hiểm trở, xong bước chân tìm về nguồn cội không lúc nào ngơi nghỉ.

Phú Sĩ sơn (Fujisan hoặc Fujiyama) là một núi lửa còn sống, trải dài trên địa phận tỉnh Shizuoka và tỉnh Yamanashi phía Tây Nam Tokyo, gần bờ biển Thái Bình Dương và trung tâm đảo Honshu. Là ngọn núi cao nhất Nhật Bản với độ cao tuyệt đối 3,776 mét được hình thành cách đây 100 năm, được bao bọc bởi cụm quần thể bao gồm 5 hồ nước ngọt lớn gọi là Fujigoko  – một vẻ đẹp tuyệt vời do tạo hóa ban tặng.

Trong tiếng Nhật kế thừa từ tiếng Hàn cổ, Phú Sĩ có nghĩa là “không gì sánh được”. Tên gọi có thể bắt nguồn từ chiều cao địa lý đơn thuần, đến nay vẫn đúng ngay cả khi xét theo khía cạnh tinh thần. Chẳng điều gì có thể sánh nổi với núi Phú Sĩ về khả năng khơi dậy tinh thần dân tộc, ngay cả trong xã hội hiện đại Nhật Bản luôn đề cao chủ nghĩa cá nhân. Từ trên cao nhìn xuống, Fuji-san – như người Nhật vẫn gọi núi Phú Sĩ – giống như một núi bột khổng lồ (bột mì về mùa đông – bột than chì về mùa hạ). Vào những ngày đẹp trời, người ta có thể chiêm ngưỡng đỉnh núi bột này từ thủ đô Tokyo cách đó khoảng 113km. Núi Phú Sĩ bao trùm lên tất cả.

Đây không chỉ là khu bảo tồn thiên nhiên thiêng liêng nhất của Nhật Bản từ nhiều thế kỷ mà còn là biểu tượng và tên gọi của hàng trăm công ty, trong đó có những tập đoàn xuyên quốc gia khổng lồ như Fuji Photo Film và Fuji Xerox. Người Nhật làm bánh xốp, bánh quy giòn và nhiều loại thức ăn kiêng khác theo hình núi Phú Sĩ. Người ta đưa núi Phú Sĩ vào nhà tắm tập thể, vào vô số những sản phẩm của Nhật Bản như một biểu tượng cho sự thanh bình và sức mạnh. Nhật Bản không có núi Phú Sĩ cũng giống như nước Mỹ không có tượng Nữ Thần Tự Do vậy.

Việc trèo lên ngọn núi được xem là việc thiêng liêng mà ai cũng cố gắng làm được một lần trong đời. Những người leo núi thường bắt đầu cuộc hành trình từ buổi chiều, xuyên qua đêm để rồi sáng hôm sau được ngắm nhìn cảnh mặt trời mọc ở trên núi. Từng đoàn người nối đuôi nhau trong màn đêm, ánh đèn pin rực rỡ tiến thẳng lên đỉnh núi, tưởng chừng như một con rồng khổng lồ đang cuộn mình.

Người Nhật rất yêu núi Phú Sĩ nên ngạn ngữ cổ có câu: “Ai không leo lên núi Phú Sĩ là người điên”. Nhưng chinh phục đỉnh núi Phú Sĩ quả không phải điều dễ thực hiện, với thời gian leo lên mất từ 3 đến 7 giờ trong khi thời gian đi xuống mất khoảng 2 đến 5 giờ, chưa kể đến sự thay đổi của thời tiết và tiêu hao sức lực. Lắm lúc cái lạnh đến thấu xương bởi nhiệt độ xuống chỉ còn vài độ C, khi mặt trời lên cao nắng lại chói chang vào giữa mặt. Vì vậy mà có câu: “Chỉ có những kẻ điên mới leo lên Phú Sĩ lần thứ hai”. Thế nhưng có người đã hơn 800 lần chinh phục đỉnh núi Phú Sĩ và có không dưới chục nghìn người đã quay trở lại đỉnh núi đầy sức quyến rũ và bí ẩn này để được làm… người điên. Thế mới biết sự hấp dẫn của núi Phú Sĩ mãnh liệt đến chừng nào.

Với vẻ đẹp hùng vĩ, tráng lệ, đỉnh núi Phú Sĩ quanh năm tuyết phủ đã và đang không ngừng làm cháy lên ngọn lửa đam mê trong lòng du khách.