Category Archives: Tản mạn

Bước chân về nghe gió heo may
Đôi vai gầy guộc lang thang, trốn, tìm
Người đi một nửa trĩu lòng say
Thương ai biển hát, ngàn năm ru tình

Khi chưa có người yêu, bạn tự nhủ chỉ cần có người yêu mình là đủ rồi. Khi có người yêu mình, bạn sẽ mong muốn có người yêu bạn nhưng bạn cũng đồng thời yêu người đó. Ấy vậy mà có dừng lại đâu, có đôi có cặp rồi, bạn sẽ nghĩ đến tương lai, cân nhắc và lựa chọn. Bởi vì dù trái tim bạn biết thổn thức, biết yêu thương hay cố gắng và hi sinh… nhưng chỉ cần thiếu đi lý trí, biết đâu hạnh phúc của ngày hôm nay sẽ trở nên bất hạnh sau này phải không?

***

Anh đưa tôi về, không quên hỏi tôi còn đói không. Gần đây anh đối với tôi rất yêu thương chiều chuộng, những gì tôi góp ý anh đều nghe hết mặc dù không thay đổi được ngay. Tôi biết anh đang rất cố gắng và cũng tự đấu tranh với bản thân nhiều lắm. Điều này gợi tôi nhớ những hồi ức tốt đẹp mà chúng tôi dành cho nhau từ khi gặp lần đầu tại một quán trà, rồi mọi thứ tiếp diễn sau đó nhất nhất tôi đều nhớ hết. Nó giống một thước phim chiếu chậm, quay lại những cảnh đẹp nhất, lãng mạn nhất… cả những khó khăn đau buồn nhưng chúng tôi vẫn có nhau, chỉ tiếc rằng giờ đây tôi không thể lựa chọn một kết cuộc khác ngoài sự chia ly, bạn nghĩ có đáng buồn không?

Giờ là những ngày cuối cùng của tháng năm, thời gian đếm ngược chỉ còn 2 tháng 5 ngày, thật là chua chát…

Chia tay anh, tôi tin chắc sẽ không có người đàn ông nào dành trọn thời gian cho tôi như thế, thậm chí tôi không thể chắc rằng có người hiểu biết nhiều và từ tốn giải quyết khi có xung đột như anh, mặc dù đôi lúc anh không hề hoàn hảo cũng như rất dễ tự ái. Anh là người đàn ông đầu tiên tôi yêu và cũng dành rất nhiều thời gian, rất nhiều tâm huyết vun đắp cho mối tình này, bất kể mọi lời tiếng và sự can ngăn của người thân (vì họ đứng ngoài cuộc nên tỉnh táo nhìn rõ sự khác biệt giữa hai đứa hơn tình yêu của chúng tôi chăng?). Vậy mà dù đã biết nói yêu, nhưng trong thâm tâm tôi không thể phủ nhận tiếng nói của lý trí… Thực tế cuộc sống chúng tôi khác nhau thật! Và nếu đi đến tận cùng mối tình này, tôi sợ rằng đây chưa phải là lựa chọn đúng đắn nhất.

Một mối tình khắc cốt ghi tâm, nói đến sự chia ly thật buồn… đôi lúc phải tự dằn lòng để nỗi đau này đừng vỡ vụn ra trăm mảnh. Hạnh phúc cho những ai có thể cùng mối tình đầu ước hẹn trăm năm…

Tôi chat với anh, như thường lệ, chỉ một vài câu chúng tôi lại cãi nhau. Tôi cảm thấy mệt mỏi, và có lẽ anh cũng như tôi. Tôi luôn biết anh và tôi khác nhau rất nhiều, nhưng ý trời bảo chúng tôi gặp nnhau, xui khiến chúng tôi phớt lờ sự khác biệt ấy để yêu nhau rồi đến một ngày, nước mắt và sự bất lực dần trở nên trầm trọng.

Tôi thường tự hỏi bản thân, anh đối với tôi có quan trọng không?

Anh có xứng đáng để tôi bỏ mặc lời tiếng cho ba mẹ, ông bà nội ngoại và mọi người thân khác không?

Anh có yêu tôi đủ để niềm tin – thứ anh từng dằn lấy khỏi tim tôi trong quá khứ quay trở lại không?

Anh có khả năng bảo bọc tôi suốt cuộc đời và che chở tôi khỏi nỗi tủi thân về sau không?

Tạo hóa thật trêu người… còn gì cay đắng hơn một tình yêu có quá nhiều trắc trở và khổ tâm quá đỗi…

Ước gì có cách nào khác để chúng tôi xa nhau một cách nhẹ nhàng và bình an… trước khi tình yêu này mãi mãi biến đổi hai chúng tôi thành những con người khác. Mối tình này vô vọng biết bao nhiêu…

Mùng 10 tháng 3 năm 2009, tôi cùng anh và em gái anh – cô bé cũng trạc tuổi tôi đi Đà Lạt. Đà Lạt ngày ấy gió lạnh se sắt, ít nắng nhiều mưa nên trời thường kéo mây đen giữa trưa và chiều. Đứng nhìn từ trên đỉnh Langbiang, điều này mang lại một cảm giác buồn vô cùng. Còn gì buồn hơn khi bạn nhìn thấy những tòa nhà màu trắng bé xíu bên dưới, hệt như một thành phố buồn giữa cái xám xịt của sương mù.

Hôm nay Sài Gòn mưa, nó gợi lại mảnh ký ức này làm tôi chạnh lòng. Tại sao Đà Lạt buồn, vậy mà tôi cứ nhớ cứ yêu… Tại sao Sài Gòn nơi phố thị phồn hoa này luôn ồn ào náo nhiệt, nhưng cũng đủ trăm mối bẽ bàng mà tôi cũng chung tình với nó… Dù thế nào thì cái buồn nhất, có lẽ chính là những hạt mưa long lanh như nước mắt, dễ dàng làm lạnh vai người, cũng dễ dàng tan vỡ, rơi xuống rồi biến mất.

Những ngày trời mưa không dứt như thế này, biết bao ký ức cứ đội nhau về, ẩm thấp và dột nát… Tôi còn nhớ hồi còn nhỏ, hôm trời mưa thật to dì tôi ghé sang chơi, trong giỏ có 4 cái bánh croissant rất hấp dẫn. Vì mưa to quá chúng tôi không ra chợ, mỗi người nhận nửa chiếc bánh ăn thật ngon lành. Bây giờ lớn có công việc ổn định, có tiền tiêu, có quyền chọn mua bánh ăn mà không cần hỏi xin ba mẹ… vậy mà bất kỳ cái bánh nào cũng không thể mang lại hương vị cũ.

Thế mới biết mưa Sài Gòn có thể làm biết bao nhiêu chuyện, ít nhất nó làm người ta cô đơn đủ để cần một bờ vai chia sẻ, hay lạnh lẽo đủ để người ta cần tựa vào nhau…

Đêm, phố dài im vắng những bước chân

Trên lầu cao, ánh đèn vàng heo hắt

Suy cho cùng, tự do chính là cái mà tôi túng thiếu. Tôi muốn được tự do, nhưng ngay cả trong ý nghĩ tôi cũng bị cầm tù!

“Anh muốn đi xa thật à? Vậy em sẽ cho anh một lời khuyên”

“Bất cứ lúc nào có thể, nếu đi được anh hãy đi ngay đi”

“Chuyện gì rồi cũng sẽ qua, anh hãy cứ đi đi, hãy đi trước khi kịp có ý nghĩ rằng mình sẽ ở lại”

Đêm nay tôi đã nói với anh như vậy, và rồi hai chúng tôi im lặng.

Mưa tạnh rồi, chỉ còn sương rơi dày trên lá. Tôi bỗng thấy nhớ mình đến quay quắt. Trong tôi là một khoảng trống mênh mông, có tiếng kêu nào đó khản cả giọng từ một nơi xa tít mù. Tôi ngày đó lắc đầu nhìn tôi bây giờ, tôi bây giờ đối mặt với tôi sau này… chưng hửng, lặng thầm…

Có những đêm tôi mơ thấy mình vụt chạy theo tia sáng le lói cuối đường, xung quanh không một bóng người. Tôi ước chừng mình đã gọi lớn hai tiếng “tự do”, có thể đó là sự giải thoát, có thể đó là những bước chân thanh thản…

Tự do… tự do như một cô gái mặc váy màu sặc sỡ xoay người trong nắng ấm với hai bím tóc được thắt ruy băng trắng, tung lên trời những nụ hồng xinh…

Tự do… tự do của tôi là tự do của kẻ bị xiềng xích bởi những ước muốn và tham vọng sống còn.

Tự do…. tự do là cái mà tôi đang túng thiếu.

Nhiều lúc muốn viết gì đó nhưng không sao viết được. Suy nghĩ này tồn tại trong ngày hôm qua, đôi mắt này nhìn đời cũng vừa mới hôm qua, cả ước mơ này cũng là của những ngày rất xa.

Đêm buông xuống những lời thì thầm
trên bờ vai con gái,
Có tiếng run lên, nức nở rũ xuống điệu trầm bổng của thời gian

Trời ạ!
Tự nhiên tôi muốn vẽ những cánh hoa đêm
không màu
Tự nhiên tôi muốn vẽ mình
lẫn với ngàn người đang bước về phía trước
nơi không còn anh
cũng chẳng còn gì

Cười ư?
Tự nhiên gió thổi rát vào mặt
Mọi thứ chợt nhòe đi như cái bóng hắt ra từ ngọn nến
Tôi đã đụng phải ai đó
họ cười dúm dó như không còn khóc được
Tự nhiên tôi muốn bỏ chạy
ngột ngạt đến khôn cùng

Bước qua đêm là ngày
Dẫm lên ngày là đêm
Khi đêm qua ngày tới
Khi ngày tàn đêm lên

Đêm buông xuống những lời thì thầm
trên bờ vai con gái,
Có tiếng run lên, nức nở rũ xuống điệu trầm bổng của thời gian
Tôi thảng thốt nhận ra mình… một mình.

Anh tự phong mình là “Trẫm”, và “Trẫm thương hoàng hậu lắm!”, anh nói. Tôi ngúng nguẩy không chịu, nhớ mấy phim Hà Nội có nhân vật nào đó hay dấm dứ cái câu “Em chả…”, “Em ứ chịu đâu nhé…”, và rồi em rất “Sài Gòn”, rất “miền nam”, em nói “Hông thèm”, em nói “Còn lâu nhé!”. Ừ thì-bởi-tại em làm công chúa hay hoàng hậu cũng không sao, nhưng anh làm “trẫm” sẽ nhiều ái phi lắm, hoàng hậu hay công chúa dù có được yêu thương nhất thì cũng chưa phải là duy nhất, mà em lại chỉ muốn là duy nhất. Duy nhất của anh thôi, nhé! :D