Category Archives: Non nước Việt Nam

Tôi yêu lắm những con đường có lá me bay. Sài Gòn ơi, Việt Nam ơi, người đẹp lắm!…

Nói đến Quảng Bình, người ta thường nhắc đến các danh thắng như động Phong Nha, biển Đá Nhảy… đến tràng cát trắng ven biển, hay khoai toàn khoai. Nhưng mấy ai biết rằng bên cạnh đó, còn rất nhiều điểm đến bình dị, dân dã cũng rất thú vị và hết sức hấp dẫn. Nếu có dịp đến với Quảng Bình, xin mời các bạn ghé thăm biển Quảng Phúc đuổi còng chơi một bữa, để tận hưởng cảm giác vui thú trước sự hào phóng của biển khơi.

Hôm thứ Bảy, vừa ăn xong cơm chiều tôi và anh Định chở vợ con thẳng tiến xuống nhà anh Thống ở Quảng Phúc. Trên xe ai cũng mang theo đầy đủ dụng cụ soi còng như đèn soi, đặc biệt đèn soi càng sáng càng tốt và xô đựng còng. Vừa vào đến nhà đã thấy hai vợ chồng anh Thống bày sẵn món “Bì lợn trộn thính gạo” rất đẹp mắt, quả tình bì lợn trộn với thính gạo rang rất thơm, cộng thêm rổ lá sung non màu xanh mướt với chén nước chấm màu đỏ au… nhìn rất hấp dẫn, chưa nếm thử đã thấy ngon rồi. Anh Thống bảo mọi người cứ từ từ đừng nóng vội, đợi đến đêm hãy đi soi còng. Anh chủ nhà này thật là mến khách, dù rất bận việc nhưng anh cũng về nhà sớm để chung vui, hướng dẫn cách dùng lá sung quấn bì lợn. Loại lá sung non này quấn với bì lợn ăn vào có vị bùi bùi, chát chát và rất thơm. Liền tiếp đó anh Thống giới thiệu đặc sản rượu men riềng ngâm cao mèo đen anh đã ngâm rất lâu, mời mọi người cùng nâng ly chúc cuối tuần vui vẻ. Tôi nhấc ly rượu sóng sánh màu vàng sậm như mật ong lên miệng nghe hương rượu thơm lừng, uống vào thấy vị nhẫn đắng nơi đầu lưỡi, ngay lập tức chuyển thành vị ngọt rất dễ chịu và cảm giác rất rõ men rượu réo vang trong cổ họng. Đúng là rượu hảo hạng rồi. Rất ngon.

Đến giờ soi còng, chúng tôi bốn người gồm có ba anh em và anh cu con anh Thống mỗi người cầm một đèn soi, một cái xô nhựa đi xe máy theo đường đất đỏ chạy chừng 1 cây số là ra tới bãi biển. Đi trên đường, anh Thống luôn tiện hướng dẫn chúng tôi rất kỹ về cách soi đèn và cách bắt còng. Cách thứ nhất là soi đèn từ xa, khi phát hiện ra chúng (vì chúng màu trắng ngà nên cũng rất dễ phát hiện trên nền cát vàng) nên tắt đèn rồi đi thật nhẹ, đến gần bên chúng rồi bật đèn lên, lấy chân chẹn ngay đường vào hang (nếu chúng đứng gần hang) và chộp thật nhanh bỏ vào xô để tránh bị chúng cắn (hai cái càng của chúng rất to và cắn rất đau). Cách còn lại là đua tốc độ với chúng. Thường thường về ban đêm chúng đi xa cửa hang để kiếm mồi nên khi gặp người, chúng chỉ còn sự lựa chọn duy nhất là chạy trốn thật nhanh và thường là chạy ra biển để lặn xuống nước trốn. Chúng mà xuống được nước rồi thì đừng hy vọng bắt được nữa vì chúng lặn rất giỏi.

Gió cuốn hương biển mằn mặn, nồng nàn thổi ùa từng đợt vào bờ cát. Ra đến biển, tất cả mọi người đều không kìm hãm được sự phấn khích, vừa la hét vừa chạy ào xuống, đèn pha trên tay chiếu sáng loang loáng, quên mất sự yên lặng để bắt còng. Cả một vùng biển đầy còng chạy toán loạn. Thôi lỡ rồi chỉ còn nước đua tốc độ với chúng thôi. Thế là màn rượt đuổi bắt đầu diễn ra. Anh Định một hướng, tôi một hướng và hai cha con anh thống một hướng vừa hò hét vừa đuổi bắt còng vang cả một góc biển. Bãi cát ven biển Quảng Phúc thật đẹp và sạch, cát vàng tinh khôi không vướng chút bụi đời thường. Gió biển lồng lộng, sóng biển rì rào. Mấy anh em tôi khi thì chạy thật nhanh để đuổi theo còng, khi thì chộp trật còng ngã xuống cát quay tròn. Anh thì chụp được còng bị chú cắn vào tay la oai oái, anh thì theo đà chạy dừng không kịp lao xuống biển sóng đánh ướt cả áo quần . . . tất cả đều như trẻ thơ reo hò cười nói thật vui vẻ. Chú bé con anh Thống tuy mới 6 tuổi nhưng chạy rất nhanh và bắt được rất nhiều còng, năng suất của chú còn gấp mấy lần tôi, có lẽ vì tôi vừa đuổi bắt vừa phải phụ trách khâu ghi hình với cái máy Sony H7 hơi to nên không dám liều vì sợ bị sóng biển đánh ướt. Chỉ trong vòng gần một giờ đồng hồ, bốn người chúng tôi đã bắt được lưng nửa xô còng biển. Còng đủ loại, nhưng nhiều nhất vẫn là còng Cơm và còng Gió.

Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị về thì mấy thuyền đánh cá và mực đang cập bờ. Thuyền nào cũng lưới được cá và mực, đặc biệt cá Trích hôm nay rất to. Mấy anh ngư dân quen thân với anh Thống chào hỏi xong liền cho chúng tôi một mớ cá Trích. Về đến nhà, những chú cá Trích tươi rói được nướng trên lửa than mở chảy xèo xèo thơm điếc mũi. Dùng tay xé từng miếng cá Trích vừa nướng, chấm với muối sống dầm ớt xanh thật không còn gì ngọt hơn. Chúng tôi rửa sạch còng để làm món còng biển rang chấm muối ớt, dọn lên cùng đặc sản cá Trích nướng than hoa. Anh Thống kể ở rừng dương chắn cát trên biển Quảng Phúc có cây Mai Ka, lá loại cây này có vị chát chát cay cay, hái lá non cây này kẹp với còng rang ăn rất hợp. Nhất là lấy lá cây này kẹp với còng chấm muối ớt xanh ăn sống thì tuyệt vời (món gỏi còng). Tôi cũng tìm hiểu được con còng có thể mang chế biến rất nhiều món ngon đặc sắc như còng biển rang me, còng biển xào xả ớt, còng biển nấu cháo, còng biển chiên bột…

Cuộc vui nào rồi cũng tàn, nhưng dư âm vui vẻ của buổi soi còng đêm cùng với vị của biển, hương của đặc sản rượu, của cá trích, của còng biển… hôm ấy vẫn còn đọng mãi. Thôi chụp ảnh xong rồi, ngày mai ngày kia mời các bạn vào trang Web câu cá Quảng Bình chấm Com hoặc Hà Nội Fishing chấm Com xem nhé. Hẹn gặp lại các bạn lần sau.

Người viết: caucaquangbinh.com

Sài Gòn thường mê hoặc bước chân người đi bởi tấm áo lộng lẫy kiêu sa của từng góc phố, hàng cây, hay con hẻm dài hun hút lá me bay mỗi chiều nhạt nắng. Những khi đó, chỉ cần dặn lòng ngừng lại, một không gian hẻm phố sẽ mở ra với muôn vàn lối nhỏ tưởng chừng như vô tận, nửa chào đón, nửa thân quen đến lạ kỳ.
Không mang nhiều ký hiệu kiến trúc của làng nông thôn, bóng dáng cây đa, hay đền miếu như ngõ Hà Nội, lối vào hẻm đất Sài Gòn chỉ là một lối đi qui ước được hình thành một cách tự nhiên theo địa thế với những ngôi nhà nằm kề nhau, ôm ấp những mảnh đời không giống nhau của những con người tứ xứ tụ hội về mảnh đất này cùng lập nghiệp. Ngõ chỉ là ngõ, hẻm chỉ là hẻm, nhưng lối đi nho nhỏ không tên (thường chỉ có số cho dễ phân biệt) ấy cứ đan xen vào nhau như một mê cung, xuyên từ phố này qua phố kia, rồi trổ ra đại lộ chính đầy bất ngờ. Bởi có hẻm, là có từ “đột ngột hiện ra…”, không đột ngột hiện ra một tiệm chạp phô, thì hiện ra xe hủ tiếu, hàng bún riêu, bún ốc… hay hiện ra một bà bán bánh mì, hiện ra mấy chiếc bàn gỗ nhỏ cà phê cóc theo kiểu bình dân… và chạm phải vô số mặt tiền đường lớn đến ngạc nhiên.

Không chỉ vậy, có thể nói hẻm phố Sài Gòn là một không gian văn hóa đậm đặc, đầy ắp. Ở đó người ta chia sẻ với nhau mọi nỗi buồn vui, sướng khổ, nhọc nhằn và cả những mâu thuẫn trong đời sống thường ngày. Có khi trở thành vô khối ký ức với người này, người nọ như: “Hồi đó, mỗi rằm tháng bảy tui rủ thằng bạn chạy từ hẻm này qua hẻm khác giựt đồ cúng cô hồn, rằm tháng tám thì xếp hàng rước đèn ống lon luồn lách khắp xóm qua những con hẻm quanh co. Đêm giao thừa lại được áo mới, giày mới cũng đi qua những ngõ hẻm theo mẹ lên chùa…” thân mật và gần gũi biết dường nào. Chẳng thế mà ai muốn khám phá Sài Gòn, đều phải thăm những con hẻm để lắng nghe hơi thở, nhịp đập của thành phố phương Nam này.
Sài Gòn bây giờ đã vắng nhiều những tiếng rao: “Bánh mì nóng giòn đâ..â..ây”, “Ai ăn xôi khúc hông?”…, nhất là về đêm. Dù vậy, không thiếu những người bán hàng rong vẫn quang gánh kĩu kịt từng con hẻm quanh co giữa ồn ào xe cộ, khiến người ta ít nhiều có những ký ức mông lung gợi nhớ, đi đâu xa lại chạnh lòng nhớ tiếng rao đêm, tiếng chổi của những người quét rác, tiếng bước chân người qua lại, tiếng gõ phát ra từ những xe hủ tiếu mì… vang đi khắp xóm.

Có thể bây giờ phố không còn trẻ đâu
Tiếng rao đêm đã khàn hơn một chút
Trong mưa khuya nhớ thương lời rao sáng
Giữa nắng ngày thương nhớ tiếng rao đêm
(Sài Gòn trong khúc nhớ quên – thơ Trần Kiêu Bạc, California)
Chẳng rõ vài thập kỷ nữa những con hẻm sẽ ra sao, hay thành phố nhiều năm biến đổi chỉ còn những tòa nhà trọc trời, những đường xe điện ngầm “xuyên bang”, với quán xá tấp nập như một thành phố bên dưới một thành phố, không cách chi tìm được một con hẻm nhỏ. Ngay con hẻm bây giờ cũng đã thay đổi nhiều. Một cơ thể kiến trúc từ sự rõ ràng của những lối đi, cho đến sự mạch lạc của từng ngôi nhà, quện chặt với nếp sống của người trong hẻm, giờ đang biến dạng trong nhu cầu sống của con người. Song có điều lạ là với không gian chật chội này, cứ chiều chiều lũ trẻ có thể níu nhau từ nhà này qua nhà khác để chơi đùa. Mấy bà, mấy chị có thể hội nhau lại cùng nhặt rau chung. Cánh đàn ông dễ bề tận dụng lối đi hẻm làm thành sân sửa xe, hay quán cà phê xóm nho nhỏ. Cuộc sống cứ thế trôi êm dịu trong một không gian hẻm đầy thi vị. Cái “tối lửa tắt đèn” ấy chắc chắn sẽ theo mãi đến tận tuổi già của ai đó, để người đi xa hiểu đường xá dù thay tên đổi họ, dù cơi rộng nới đường, thì mãi mãi hẻm phố Sài Gòn vẫn hằn in trong ký ức mỗi cư dân hẻm.

Cách thành phố Hồ Chí Minh khoảng 100km về phía tây nam, theo quốc lộ 22, du khách sẽ đến với vùng đất Tây Ninh. Nơi đây không chỉ nổi tiếng với lễ hội núi bà, và những món đặc sản, mà còn được biết đến bởi Tòa thánh Tây Ninh tôn nghiêm và đường bệ.
Thẳng tiến theo truc đường Xuyên á – Quốc lộ 22, du khách sẽ đi qua những vùng đất nổi tiếng như Hóc Môn với 18 thôn vườn trầu, hay Củ Chi – nơi được mệnh danh là “Đất thép thành đồng” của quê hương miền nam. Để cuối cùng, du khách sẽ đến vùng đất Tây Ninh hiền hòa, làm say lòng du khách bởi cảnh đẹp núi bà hay những cánh đồng bát ngát xanh tươi. Và chắc chắn trong hành trình khám phá đó, du khách không thể bỏ qua điểm tham quan độc đáo của vùng đất này – Tòa thánh Tây Ninh.
Tòa thánh Tây Ninh thuộc xã Long Thành Bắc, huyện Hòa Thành, tỉnh Tây Ninh, cách trung tâm thị xã Tây Ninh khoảng 5km về phía đông nam. Tòa thánh có nhiều tên gọi khác nhau như Đền Thánh, Tổ đình hay Tòa thánh Trung Ương. Kiến trúc của Tòa thánh được phân bố theo trục đông tây. Theo đó cửa chính được quay về hướng tây.
Tòa thánh được khởi dựng vào năm 1927, với mái tranh vách ván. Công trình bắt đầu được xây dựng kiên cố vào tháng 10/1931. Trãi qua nhiều đợt thi công gián đoạn, sau cùng tòa thánh cũng đã hoàn thành vào ngày 24/01/1947. Đây là mô hình kiến trúc hoành tráng về qui mô, nằm trong một không gian rộng lớn khoảng 1km2, với nhiều cây xanh rợp mát. Tòa thánh có chiều dài khoảng 97,5m, chiều rộng khoảng 22m và chiều cao trên 28m. Bao quanh tòa thánh là 156 cột tròn, được trang trí bởi những phù điêu đắp nổi hình rồng quấn quanh mang nhiều màu sắc như: xanh, đỏ, vàng bố trí dọc theo dãy hành lang, mặt chính diện của Tòa thánh, Cửu trùng đài và Bát quái đài. Ngoài ra, còn có nhiều mảng phù điêu khác liên quan đến nhiều truyện tích xưa của tam giáo. Tiêu biểu như chiếc bình Bát Vu của nhà Phật, cây chổi Phất trần của Đạo giáo, quyển sách Xuân Thu của Khổng giáo hay hình tượng của 8 con kim mao hẩu – vật cưỡi của Văn thù Bồ tát ở 4 dãy cầu thang bên hông…. Ngoài ra, du khách còn thấy nhiều hình tượng rồng xuất hiện khắp trên hai hàng cột uy nghi nằm trong Cửa Trùng đài và vô số hoa lá với màu sắc sặc sở uốn theo những mái vòm của hai dãy hành lang dọc theo chiều dài Thánh thất. Đặc biệt là hình tượng của con Kỳ lân nằm trên nóc Nghênh Phong đài, đầu hướng về phía tây nhưng ngoảnh mặt về phương đông. Có thể nói, Tòa thánh là một công trình kiến trúc đẹp và là điểm đến có sức thu hút đặc biệt đối với du khách trong và ngoài nước khi tham quan. Tại đây, du khách vừa có thể thư giãn nghỉ ngơi trong không gian yên bình, nghe tiếng chim hót líu lo sau những tán lá xanh mượt. Trong màu xanh thanh bình ấy, in lên nền trời là hình bóng của cội đa râm bóng và hai ngọn tháp vươn cao vời vợi càng điểm tô thêm cho vẻ đẹp tôn nghiêm của chốn này.
Một lần về Tây Ninh dự lễ hội núi bà, du khách ghé vào thưởng thức tô bánh canh hay đặc sản bánh tráng phơi sương Trảng Bàng để thấy thêm yêu vùng quê đầm ấm, của những con người chân chất mộc mạc đã bao đời, hay hương vị đậm đà của quê hương và có cả những công trình kiến trúc mang đậm dấu ấn rất nam bộ. Trong đó, Tòa thánh Tây Ninh là một trong những công trình kiến trúc tiêu biểu đó.
Là một thành phố nằm ven bờ Hậu Giang, từ lâu Cần Thơ đã được người dân ở đây xem như thủ phủ của cả miền Tây. Đến Cần Thơ thưởng thức đặc sản, đi tàu trên sông Hậu thăm Bến Ninh Kiều, ghé chợ nổi Cái Răng – hồn của sông nước – xem họp chợ buổi sớm mai… đã tạo nên một ấn tượng khó phai trong lòng du khách.
“Cần Thơ gạo trắng nước trong
Ai đi đến đó lòng không muốn về”
Hai câu ca dao nổi tiếng đã khắc họa được phần nào nét đẹp của vùng đất trù phú, sầm uất, nhưng không kém phần lãng mạn, êm đềm của miền đất Tây Đô.
Nằm ngay đầu vàm sông Cần Thơ, từ xa xưa bến Ninh Kiều đã nổi tiếng với vẻ đẹp của làng chài, bến nước, là nơi dạo chơi của nam thanh nữ tú. Ở đây, du khách có thể ngồi trên băng đá, dưới những hàng liễu rũ thơ mộng, ngắm nhìn dòng sông trôi mênh mang, tấp nập xuồng ghe xuôi ngược và nghe lòng thanh thản đón những cơn gió mát lành từ sông Hậu thổi về. Dọc theo Bến Ninh Kiều, có một công viên dài và đẹp với tượng Bác Hồ uy nghiêm sừng sững giữa bốn bề gió lộng. Phía dưới sông có nhà hàng nổi trên những chiếc du thuyền sang trọng, thanh lịch. Trên đường lộ là những nhà hàng, khách sạn có kiến trúc hiện đại với đầy đủ tiện nghi. Nơi đây hầu như luôn nhộn nhịp, đông vui, dập dìu khách bốn phương. Nhất là vào các dịp lễ hội, mùa cưới.
Đêm ở Cần Thơ không gì thú vị bằng được dạo chơi trên Bến Ninh Kiều, ngắm mặt sông nước lấp lánh ánh đèn của những nhà hàng nổi và tàu thuyền qua lại. Giây phút nhìn xuống dòng Hậu Giang, dõi theo những đám lục bình dập duềnh trên sóng nước, xa xa, phía bên kia là những bãi bờ xanh mướt, mơ hồ trong sương khói, du khách mới cảm nhận được trọn vẹn sắc thái vừa nên thơ, vừa bình dị, lại vừa sầm uất hiện đại của nơi đây. Không chỉ vậy, cứ mỗi độ xuân về, Bến Ninh Kiều còn là chợ hoa kiểng trung tâm của tỉnh. Dạo Bến Ninh Kiều ngày xuân, du khách sẽ được chiêm ngưỡng cô gái Cần Thơ xinh đẹp giữa muôn màu hoa, sắc áo, như câu nói “Cần Thơ có bến Ninh Kiều. Có dòng sông đẹp với nhiều giai nhân”.
Về miền đất Tây Đô là về với miệt vườn sông nước, nơi giao thương nối liền các thôn xã bằng xuồng, thuyền dọc ngang sông Hậu, sông Cần Thơ và rất nhiều kênh, rạch. Chính vì vậy mà ở nơi đây tồn tại các loại hình mua bán, dịch vụ “nổi” trên sông như: chợ nổi “Cái Răng”, nhà hàng nổi “Du Thuyền”… đậm chất miền Tây.
Mỗi buổi sớm mai, lúc bình minh chưa ló dạng, Bến Ninh Kiều còn tối không rõ mặt người. Trên mặt sông Hậu tối sẫm bắt đầu có tiếng máy nổ của thuyền, xuồng qua lại, chuẩn bị họp chợ nổi trên sông. Khác với chợ trên đất liền, trong chợ nổi, chỉ có tàu thuyền to mới đứng yên một chỗ, tàu thuyền nhỏ thì có thể tùy ý chèo lách dọc ngang. Rất dễ nhận biết tàu xuồng ai bán thứ gì vì chúng được treo trên cột cây sào, thôi thì đủ cả, nào bắp cải, bí ngô, chuối, cam…. Đặc biệt ở đây là không bán cá, bán thịt, mà chỉ bán rau quả với giá được tính theo sọt hay tất cả số lượng có trên xuồng. Đi chợ nổi, du khách có thể ăn phở ở quán bán phở… trên một chiếc xuồng con. Thuyền nào có người muốn ăn sáng, con xuồng bán thức ăn sẽ đỗ lại cạnh thuyền đó, bát hủ tiếu hay tô cháo sẽ được chuyển sang, sau khi tiếp đón người khách này chiếc xuồng ấy lại rời đi tìm người khách mới. Đi chợ nổi hiện đã trở thành một hoạt động du lịch được du khách trong nước và quốc tế thích thú. Là hồn của sông nước, mô hình chợ nổi đã có từ xa xưa ấy đã trải qua bao thăng trầm, mang trong mình một nét sinh hoạt đặc trưng của văn hóa Nam Bộ.
Bên cạnh đó, một số điểm đến không kém phần độc đáo ở miền đất Tây Đô là: vườn du lịch Xuân Mai, làng du lịch Mỹ Khánh, nhà cổ Bình Thủy, đình Bình Thủy, chủa Nam Nhã, chùa Hội Linh, chùa Ông, Chùa Khánh Quang… Ngoài ra còn phải kể đến hai lễ hội được tổ chứa hằng năm tại đình Bình Thủy là “Lễ hội Thượng điền” từ 12 đến 14 tháng 4 âm lịch, và “Lễ hội Hạ điền” từ 14 đến 15 tháng 12 âm lịch. Ở lễ hội Thượng điền, người ta tổ chức thỉnh sắc thần trên xe rồng tán phượng. Trong lễ Hạ điền, người ta tổ chức thi làm bánh, mứt để tế thần.
Nhìn từ bên kia Xóm Chài, toàn cảnh Ninh Kiều và phố xá rực rỡ ánh đèn soi bóng xuống mặt nước phù sa lấp lánh như rắc vàng thật lung linh, huyền ảo, làm xao xuyến lòng người.

Được mệnh danh là “Nóc nhà Đông Dương”, đỉnh Phanxipăng hiện ra giữa điệp trùng núi non hùng vĩ, mang đến cho du khách sự lãng mạn của trời đất giao hòa, cùng với những cảm giác kỳ thú trên bước đường chinh phục đỉnh cao mây ngàn gió lộng.

Nằm trên dãy Hoàng Liên Sơn, Phanxipăng là đỉnh núi cao nhất Đông Dương với độ cao 3.143m so với mực nước biển, thuộc địa phận thị trấn Sa Pa, tỉnh Lào Cai. Từ chân núi, theo đường Xansaho qua bản Cát Cát, du khách sẽ bắt đầu cuộc hành trình xuyên rừng đầy cam go, thử thách với những đoạn phải vượt đá, dốc cao dựng đứng “mũi người này đụng chân người kia”. Nhưng cũng có những đoạn đường băng ngang rừng trúc, rừng thảo quả đầy thú vị làm nao lòng du khách. Đến đây, du khách còn được khám phá hệ thực vật đa dạng và phong phú với khoảng 1.690 loài cây chia làm 679 hệ chi thuộc 7 nhóm khác nhau, để rồi không thể kìm lòng khi đứng trên sườn núi bao la ngắm ngàn mây trắng dưới chân. Lặng người chiêm ngưỡng dáng đứng uy nghi, sang trọng của Pơmu, Vân Sam Hoàng Liên, Thiết Sam… Đặc sắc nhất có lẽ là kiểu quần hệ lạnh vùng cao xuất hiện trên các đỉnh núi cao trong khu vực đỉnh Phanxipăng. Nếu đi vào mùa đông, khó có thể nhìn bao quát toàn cảnh vì toàn bộ khu vực này đóng băng trắng xóa.

Theo dân du lịch bụi chuyên nghiệp, khoảng thời gian từ tháng 9 năm trước đến tháng 3 năm sau là khoảng thời gian phù hợp nhất để chinh phục đỉnh Phanxipăng. Tuy nhiên, đường lên nóc nhà Đông Dương vào khoảng cuối tháng 2 là đẹp nhất với không gian lãng mạn, ngập tràn hoa rừng. Leo núi vào những ngày tháng 7 này , còn là mùa sinh sôi của đám côn trùng cánh cứng, râu chùy cánh vảy. Du khách có thể ngắm nghía, chụp hình những chú bọ dừa, cánh cam bé xíu, những bướm, ngài màu sắc sặc sỡ truyệt đẹp hay tìm hái những quả dâu rừng chua chua ngọt ngọt…

Đi trong rừng sâu, ngửi thấy hương rừng như cảm nhận được rừng đang thở. Im lặng không nói, nghe vang vọng tiếng chim hót bên tai, tiếng suối chảy rì rào như thủ thỉ tâm tình. Người đi, nghe rõ cả tiếng lá rừng xào xạc vỡ theo từng nhịp chân bước. Mồ hôi chưa kịp ráo thì cái lạnh đã theo đêm tối ùa về. Đêm, dựng lều nơi bãi đất phẳng giữa Rừng Trúc. Ngửa mặt lên nhìn trời, thấy giữa trăng, sao và nền trời mênh mông là sương khuya đọng lại, nhỏ giọt như mưa rơi lộp độp vào những mái lều. Đêm rừng núi sương mù như đông lại, lạnh buốt. Bên bếp lửa đỏ hồng, người ta nói với nhau về cảm giác của một ngày.

Tầm 5 giờ sáng, khi mặt trời vừa le lói những tia nắng đầu tiên, trong cái lạnh tê buốt, những bước chân cuối cùng đến với đỉnh Phanxipăng tràn đầy phấn khởi. Trên cao, giữa cảnh rừng xanh, mây trắng, nắng vàng… “Nóc nhà Đông Dương” hiện ra giữa điệp trùng núi non hùng vĩ như mời gọi người đời khám phá, chinh phục. Phía dưới “Nóc nhà Đông Dương”, đường viền 7 sắc cầu vồng đều tăm tắp, chạy vòng quanh; dù mong manh huyền ảo nhưng lại gắn khít như ranh giới giữa đất và trời. Trên mỏm đá hoa cương như cột mốc của Phanxipăng, sau khi hò hét hát ca, mọi người chen nhau cố chụp cho được những tấm hình đẹp nhất để lưu niệm. Cuộc hành trình đã đi đến hồi kết thúc, nhưng với ai đó, dường như nó chỉ mới bắt đầu. Người ta lại hẹn nhau cùng chinh phục đỉnh Phanxipăng lần tới…