Category Archives: Cảm nhận cuộc sống

Những trăn trở cuộc sống, những vấn vương ngày thường… xin được gửi vào đây chút lưu ký để nghiệm suy và chia sẻ

Chúc Xin là người Bắc Kinh, nhưng thông thạo tiếng Việt và thậm chí có thể viết báo bằng tiếng Việt. Anh cũng đồng thời dạy Hoa ngữ cho những ai muốn học kèm, trong đó có tôi.

Tôi từng tự hỏi, nên học tiếng mình thích hay học tiếng mà thời đại cần, tất nhiên tiếng Việt – thứ tiếng “mẹ đẻ” của nơi mà tôi đang sinh sống và làm việc thì phải học rồi, mà còn phải học giỏi nữa. Rốt cuộc cho đến bây giờ, tôi nghiệm ra con người cần cả ba thứ tiếng đó, hơn nữa còn cần phải giỏi hết cả ba.

Khi còn nhỏ, tôi và chị em ruột mình cùng học như thế, tiếc là tôi phải vào bịnh viện thường xuyên để phẩu thuật cổ họng, điều này làm ba mẹ tôi lo lắng nếu học quá nhiều tôi có thể sẽ bị đuối sức. Vậy là sau một thời gian, tôi chỉ còn học tiếng Việt và tiếng Anh, có lẽ tôi sẽ phải hối hận mãi mãi về sau chỉ vì mình đã không thật sự cố gắng.

Sau ngần đó năm, ông tôi, người duy nhất trong gia đình gắn bó với quê hương Trung Quốc – Quảng Đông – Phật Sơn đã qua đời. Ông cũng là người duy nhất dạy tôi biết thế nào là tự tôn dân tộc và yêu thương nguồn gốc của mình. Nói như thế này có thể là quá đáng chăng… nhưng trong thâm tâm, tôi luôn tự hào về sự  ưu việt của một người Trung Quốc.

Bằng cách học tiếng Trung với Chúc Xin, tôi nghĩ mình đang giành lại điều mà mình đã buông xuôi từ nhiều năm trước. Tôi hy vọng mình có thể đi đến cùng dự định này, cũng như chứng minh được tôi còn có thể làm nhiều hơn tôi muốn và thành công nhiều hơn tôi tưởng tượng… Đây cũng là một cách để tôi nói yêu ông tôi lần nữa, dù ông đã đi xa mất rồi

24/12/08 : Noel

24/12/08 : Sinh nhật anh

24/12/08 : Chung kết lượt đi Thái Lan – Việt Nam AFF Suzuki Cup 2008

Vậy mà cũng 24/12/08, ông mình mất…

Ông 95 tuổi, không lẩm cẩm, không bệnh vặt. Ông mất vì vô ý bị trượt ngã. Cú trượt ngã đến đau lòng. Chỉ 01 ngày thôi ông đã không còn gượng dậy được, không thể nói và không thể cử động, bất lực nằm đó trên giường bệnh để rồi 10 ngày sau thì ra đi.

Một kỷ niệm thật buồn đối với tôi, đứa cháu ít khi ở nhà với ông. Ông mất rồi khiến tôi chợt hiểu, sinh mạng là cái không thể níu giữ, càng không thể dự đoán được kéo dài trong bao lâu. Con người sống trên đời cần nhất là đừng để mình bị dằn vặt khi người thân qua đời.

Hôm nay đã là 13/5/09, nhưng bạn có biết không, tôi cảm giác ngày ông mất như mới chỉ hôm nay. Đó là một buổi chiều đang giờ làm việc, chị tôi gọi báo tin “ông mất rồi”. Cả gia đình nháo nhát chạy vào bệnh viện Chợ Rẫy, người lớn hối hả xin phép bác sĩ để hoàn tất thủ tục đưa ông về nhà (chúng tôi là người Hoa nên rất chú trọng việc này).

Nhà tôi vừa đẩy ông (nằm trên băng ca), vừa luôn miệng gọi “ông ơi về nhà với bọn con”, “ông ơi về nhà với bọn con”… vì sợ ông mất mà hồn vía không tìm được đường về nhà. Về nhà thì rửa mặt mũi tay chân cho ông, mặc vội áo quan… Tất cả như mới hôm qua…

Khi mọi người ăn mừng, cười vui, nhà tôi khóc, tôi khóc.

Đến bây giờ nỗi niềm đó vẫn chưa phai, có thể sẽ không bao giờ phai mà sẽ tồn tại mãi trong ký ức này, phải không?

Tôi vẫn muốn nói “cháu yêu ông” lần nữa…

Yêu Một Người Có Thể Yêu Bao Lâu ?

Trong lòng luôn nghĩ đến một câu nói “yêu một người có thể yêu bao lâu ?” là một đời? hay là một tíc tắc? anh không biết, bởi vì vẫn đang yêu, bởi vì chưa quên được em. Yêu một người, rốt cuộc có thể yêu bao lâu? mà cần phải yêu bao lâu? để đến lúc nhớ lại anh không cảm thấy đau lòng, cần phải yêu bao lâu, để đến lúc nhớ lại không còn rơi nước mắt ?

Yêu một người, rốt cục có thể yêu bao lâu? để quên một người rốt cục phải chờ đến khi nào? anh không thể chứng minh, bởi vì vẫn đang yêu em, vì còn yêu em hơn thế nữa, còn là bởi trái tim anh vẫn đang đau. Không biết nhiều năm sau, vào lúc trăng lên, anh nhớ em, lúc anh nhớ đến em, không biết anh có còn đau lòng. Nếu như có thể để anh biết, có thể yêu em bao lâu? nếu như có thể để anh hiểu, sẽ phải đau khổ trong bao lâu? Nếu như anh có thể biết tình yêu của anh kéo dài đến lúc nào, nó có bao nhiêu điều tốt đẹp ?. Trong lúc yêu em, anh sẽ yêu em hết mình, để đến lúc không còn yêu em nữa, thì anh hoàn toàn có thể quên em đi. Thế nhưng, anh chẳng thể vượt qua nổI thời gian, anh cũng không biết cách đi đến tương lai, anh không biết phải đến thời điểm nào, mới có thể hoàn toàn quên em đi.

Anh đã từng nói với gió, với trăng, nói với lòng mình rằng đã “anh đã quên em”. Anh đã từng ở trong đêm tối, trong giấc mơ, tự nói với chính mình rằng “anh đã quên em”. Thế nhưng, nước mắt vẫn rơi sau mỗi giấc mơ, vào lúc nắng vàng rực rỡ vẫn đột nhiên nhớ đến em, đột nhiên chờ đợi trong vô vọng, và trong lúc chờ đợi, nước mắt anh lại lăn đầy trên má. Anh vẫn sẽ ở trong câu chuyện tưởng như bình thường ấy, đau thấu tận tim gan.

Nếu như trong lúc yêu, có thể yêu hết mình một lần, thì nếu như không còn yêu nhau nữa, sẽ hoàn toàn có thể quên nhau đi. Nếu như lúc tình đã yêu lìa xa rồi, có chăng phút ra đi quay đầu lại, sẽ thấy nó có bao nhiêu điều tốt đep. Tại sao trên đường đi, vẫn cần có lúc quay đầu nhìn lại, vì sao lúc tình yêu kết thúc rồi, mà vẫn cần phải nhớ lại, vì sao tình yêu đến, vì sao tình yêu lại ra đi ?.

Yêu một người, là dùng trái tim hay là dùng nước mắt? yêu một người, là yêu một đời hay chỉ yêu ngắn ngủi? Thiên trường địa cửu rốt cuộc là gì, là bên nhau một đời hay là chờ đợi một đời ? Nếu như một đời cũng không chờ được, thì sao còn thề yêu, nếu như đã yêu một đời mà không hề quay đầu nhìn lại, vậy thì tình yêu hay là thiên trường địa cửu đây ?

Anh vẫn cứ tin thiên trường địa cửu, một đời chờ đợi, có lẽ cũng sẽ không chờ đợi đến lúc quay đầu nhìn lại tình yêu đã qua. Nếu như đã có chờ đợi, thì tất đã có một khoảng thời gian rất dài hoài niệm. vậy thì cho dù bao nhiêu năm sau, anh nhớ lại, vẫn sẽ có một phần thuộc về quá khứ chờ mong.

Yêu, là vượt qua thiên trường địa cửu. Nếu như nhiều năm sau, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một không gian thuộc về em, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một phần thuộc về tình yêu thời thanh niên, vẫn thấy cảm động. Thì tình yêu đó cũng đã là thiên trường địa cửu rồi.

Yêu thì bất kể yêu bao lâu!

(ST)

Nhiều người có thể update blog của họ mỗi ngày thật là hay. Không hiểu lý do của từ “hay” này nữa, trong đó hình như có một chút ý muốn, một chút sự thán phục, một chút ghê sợ, một chút chán ghét, một chút tự hỏi tại sao… mớ bòng bong này tạo ra đống tạp nhạp của tư tưởng, rối còn hơn mớ tóc xoắn của người tóc xoăn nhất ngay cả khi họ chưa dùng đến lược.

Và mình cũng bối rối nữa, rối không hề kém!

Mình có anh, có công việc với mức lương tạm ổn và ngày công không quá 22 ngày cho một tháng. Mình tự mãn, mình ngủ quên trên chiến thắng chăng?

Sự thật là cuộc sống còn quá nhiều thứ mình phải làm và muốn làm. Chỉ những lúc giận anh, chán việc như thế này mình mới cảm nhận sâu sắc hoàn cảnh hiện tại của mình. Trong con người mình, cùng lúc mọi thứ cũng diễn biến như chưa hề dừng lại.

Mình sẽ không gọi anh, cho đến khi anh gọi cho mình. Anh quan tâm mình, nhưng lại khiến mình thấy đau lòng như thế này cơ mà… mình sẽ ngẩng cao đầu và mạnh mẽ đủ để sống tốt dù anh hiện có ở bên mình hay không. Ừ, và mình sẽ viết mail cho sếp, trao đổi với sếp về công việc hiện tại của mình. Tất cả hướng đến sự chia sẻ và phù hợp thay vì đầy rẫy áp lực giả như hiện nay. Mình hiểu rõ năng lực và chí hướng của mình cơ mà, mình sẽ làm như vậy. Rồi mình cũng xin việc mới nữa, biết đâu lúc nào đó mình cần, có thể hôm nay, ngày mai hoặc năm sau… mình biết mình vẫn cần. Luôn giữ đầu óc tỉnh táo và cầu tiến là cách chịu trách nhiệm hay nhất với cuộc đời mình. 3 việc mình dự định thực hiện này đương nhiên đều có rủi ro, và mình sẽ phải suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định.

Cảm giác của mình bây giờ tự nhiên trống vắng… nhưng ở bên trong, dường như nhiều thứ đang di chuyển, đang vận động, đang sắp xếp lại theo một trực tự mới. Cơ thể và trí não của con người có thể tự điều khiển nhau được không nhỉ…

Chỉ biết là con cá chép thì luôn muốn hóa thành rồng, trước khi đó, nó phải nhận thức cho được nó không phải cá lòng tong cái đã, mình nhỉ…

*Trưa thứ Hai ngày 28 tháng 7 năm 2008

Anh nói tôi mê tín dị đoan, có lẽ đúng vậy thật, nhưng điều này cần thiết bởi tôi thích như thế. Cuộc sống với những điều thần bí giúp tôi biết cân nhắc điều nào nên làm, điều nào không. Bởi nếu chỉ biết đúng biết sai, tôi không tin con người ta có thể đi đúng hướng. Vũ trụ sâu rộng thế cơ mà, có những thứ luân hồi và tiếp diễn, có những thứ không ngừng tiếp nối và va chạm vào chúng ta. Nếu bỏ qua những điều đó và tự tin mình đúng hoặc sai, liệu chúng ta có di vào ngõ cụt?

Hôm nay là ngày 1/6 âm lịch, thật sự tôi cảm thấy vui. Ngồi ở đây vào giờ phút này, tôi nhớ lại rất nhiều chuyện tưởng chừng như mình không thể vượt qua. Cảm ơn nhé tôi ơi, cảm ơn tôi đã đủ niềm tin và nghị lực, cảm ơn tôi đã dũng cảm bước đi… Tất cả sắp sang một trang mới rồi, hôm nay là ngày bức màn của bóng đêm dần được nâng lên, nâng lên cao mãi cho đến khi ánh sáng lọt vào. Tôi sẽ vững tin và tiếp tục, ngày mai còn ở phía trước cơ mà, cảm ơn tôi và cảm ơn anh, chúng ta sẽ tiếp tục cùng nhau, nhé!

Tôi tin chắc không ít người buồn phiền vì số lượng truy cập blog mình giảm so với hôm qua. Một số người khác, ngược lại, luôn bị xâm chiếm bởi cảm giác nếu không vượt lên để trụ lại trong top blog – top post – growthing blog… họ sẽ bị lãng quên. Tệ hơn, nhiều người thấy rằng họ bị bỏ rơi, cô đơn và lạc lõng giữa thế giới blog.

Đừng buồn nữa bạn,

Hãy nhìn những bông sứ này xem.

Giữa vô vàng bông sứ trắng, chỉ một nhành sứ đỏ cũng đủ đốt cháy cả không gian. Giữa muôn vàn lối nhỏ, chỉ cần một tia sáng dẫn đường. Hôm nay không phải buồn nữa, vì bạn biết rằng chuỗi ngày im vắng của cuộc đời luôn được lắp đầy bởi những khoảnh khắc yêu thương, niềm tin, và hi vọng. Chỉ cần một bài viết ý nghĩa thôi, mọi người sẽ luôn nhớ đến bạn.

Hãy vui sống!

Nhiều người làm việc tốt, chức vụ tốt, lương tốt, thưởng tốt, bảo hiểm tốt, nghỉ dưỡng tốt, ngày phép tốt, công ty phát triển tốt… nhưng vẫn muốn nghỉ việc.

Nhiều người nghe xong chỉ biết thở dài “sao mà “ngu” quá, có tiếc không chứ!

Nhưng có đúng như vậy không, nếu như khả năng mình còn có thể làm hơn thế?

Tôi đã từng bức bối đến phát khóc vì chưa thể nghỉ việc. Tôi đã từng không apply vào bất kỳ vị trí nào để chờ đợi vị trí tôi tin tưởng mình có thể làm tốt hơn suốt thời gian 1 năm, 6 tháng, 20 ngày với túi thường xuyên rỗng không và bao nhiêu ước muốn chi tiêu cứ đến dồn dập…

Nếu bạn muốn nghỉ việc, hãy hiểu rằng nếu phấn đấu vì lý tưởng và năng lực của chính bản thân mình, bạn không có gì phải sợ hãi cả :)

“Bây giờ tôi đã biết tại sao con người khóc

… nhưng khóc là điều mà tôi không thể làm được”

 - Trích phim “Kẻ hủy diệt”

Có lẽ phim tôi vừa xem ngày Chủ Nhật cảm động nhất là lúc robot mang tên “kẻ hủy diệt” (KHD) tự kết liễu đời mình sau khi hoàn tất sứ mạng. Một robot được chế tạo hệt như người thật với đầy đủ các đường gân, mạch máu, mắt, mũi, miệng, tay, chân… cả biểu cảm cũng như người thật. Thay vì hủy diệt loài người, một nhiệm vụ cao cả của đế chế robot, KHD lại quay sang bảo vệ loài người và chấp nhận hi sinh. Trước khi chết, hình như anh chỉ muốn khóc…

Nếu ai đó vẫn còn có thể khóc, hãy cứ để nước mắt tự nhiên lăn dài trên gò má. Thật hạnh phúc cho những ai còn có thể khóc được sau những biến cố đời mình. Dù bạn khóc như thế nào, và tại sao đi nữa, thì nước mắt là vô tội.

Đã rất lâu tôi không chat với các thành viên trong hội văn  học nghệ thuật VNTQ, đơn giản vì đa số các thành viên trong BQT (trước đó bao gồm cả tôi) đều bị giằng co bởi tư tưởng dân chủ hóa. Một số người (chủ yếu là thành viên quản trị phía hải ngoại) kêu gọi dân chủ, một số người khác (hiện ở Việt Nam như tôi) lại không tán thành. Cũng là con người, tôi đương nhiên biết ai cũng có quyền sống, quyền được tự do. Nhưng “dân chủ” là một vấn đề lớn tầm cỡ quốc gia, chưa phải miếng trầu để chúng ta làm đầu câu chuyện, nhất là văn chương nghệ thuật rất cần có khoảng lặng để nghiệm suy và chia sẻ. Trong khi làm dân chủ, không thể bằng cái miệng không thôi mà còn cần đến nhiều thứ lắm. Ít nhất thì làm nghệ thuật, chúng ta phải nghĩ đến sự phù hợp của mỗi thế chế chính trị, và mỗi đường hướng phát triển hội viên. Chỉ cần đi chệch hướng thì mục đích gắn bó của chúng ta đã sai khác rồi, nói chi đến kề vai sát cánh… Cuối cùng số đông QTV hải ngoại chiếm ưu thế vì là đa số, tôi rút lui trong lặng lẽ. Kể từ đó đến nay, tôi cũng không chat với em lần nào.
Vậy mà hôm qua em chat với tôi. Em mời tôi xem webcam và liên tục hỏi dồn: “chị xem bé có giống bố không?”, “bé xinh không chị?”… Hóa ra em đã lấy HN, hai thành viên trẻ trên VNTQ đã kết hôn. Tôi vừa mừng cho họ, vừa cảm thấy xót xa. Tôi mừng vì họ hạnh phúc bên nhau, chàng lãng tử “xuất khẩu thành thơ”, tung tăng những bước “Bùi Giáng” phiêu bồng đã biết dừng chân xây mái ấm. Em cũng rất thơ, rất dễ thương, trẻ trung và xinh xắn… em bé cũng thật đáng yêu đây mà…
Nhưng em là người đến sau…
Người đến sau không có tội, nhưng mãi mãi, cũng chỉ có thể là người đến sau.
Người đến sau phải mệt mỏi lắm, chua xót lắm, chạnh lòng lắm… mỗi khi người bạn đời của mình hồi tưởng về quá khứ.
Người đến sau có thể được kể về mối tình đầu, cũng có thể không… Nhưng dù thế nào, mãi mãi người đến sau không thể biết được đâu là tất cả.
Người đến sau có thể cao thượng, có thể tha thứ, có thể đồng cảm, có thể chấp nhận… Nhưng dù sao, vẫn mãi buồn lòng, lo lắng, dằn vặt…
Người đến sau có thể quên tất cả, nhưng không thể xem như chưa từng xảy ra… Nỗi niềm xưa nơi người bạn đời giờ như gánh nặng, giống than tàn chỉ chực bùng cháy mỗi khi trời trở gió.
Người đến sau có thể bình tâm, nhưng mãi mãi không thể không bận lòng, không thể vô tư, không thể  chớp mắt thấy mùa xuân…
Tôi xót xa cho em, bởi em vẫn sẽ như thế này cho đến ngàn sau. Em sẽ tự hỏi tôi là thế nào với anh ấy, chúng tôi đã có với nhau những gì… hoặc em sẽ luôn muốn chứng minh mình hạnh phúc, khẳng định quyền sở hữu người đàn ông của em… hay muốn tôi công nhận với anh, em là tất cả…
Đáng tiếc, tôi chưa từng yêu anh, thương mến cũng không. Chỉ là bạn văn rất đỗi bình thường, không hề hơn kém… Vậy mà em đã buồn lòng đó, đã ghen đó… Phải chi em đừng là người đến sau, để tự tin mình là mối tình đầu.

Ai cũng từng có tuổi thơ hồn nhiên bên cái kẹo ngòn ngọt, nhiều màu.  Nhưng mấy ai đã từng muốn xây dựng một ngôi nhà kẹo đến mãi sau này, cả khi họ đã khôn lớn, trưởng thành?

Lâu lắm rồi trên TV có phát sóng một phim truyền hình Nhật, xuyên suốt bộ phim là hình ảnh cô bé Chiaki chạy loanh quanh với những viên kẹo trong túi sách, bất kỳ gặp ai cô dường như cũng sẵn sàng tặng người ấy một cái kẹo… Và dĩ nhiên, người được nhận những viên kẹo to tròn, ngọt ngào ấy luôn sẵn sàng mỉm cười.  Họ cũng luôn nói với theo: “Cố lên, Chiaki!”

Tôi lấylàm thích thú mỗi khi nghe câu nói “Cố lên, Chiaki!”ấy. Hình như nó có tính chất cổ vũ tinh thần người ta lâu dài. Thú thật, tôi cảm thấy trong đó sự an ủi, bền vai sát cánh. Vì vậy mà nhiều năm sau nữa, mỗi khi ra đường tôi vẫn hay mang theo những viên kẹo trong túi sách.

Không phải gặp ai tôi cũng cho kẹo “y như phim”, đơn giản là tôi thích cảm giác dịu ngọt, nồng nàn khi có hương kẹo quấn quít lấy mình. Những viên kẹo đủ màu, bên trong lớp giấy gói ngũ sắc, vuông vuông tròn tròn… mới quyến rũ làm sao. Phút chốc, tôi thấy mình giàu có, như thể được ôm trọn trong tay ngàn vạn vì sao… Chẳng phải chỉ có con trẻ mới thích kẹo đâu, người lớn như tôi bây giờ cũng thích kẹo đến mê tít đấy nhé!

Chỗ làm của tôi đang được trang trí bằng 200gr kẹo ngọt đủ màu, tôi dự định sẽ mua thêm đủ loại nữa để bàn làm việc tôi thêm ánh sáng lấp lánh từ mớ giấy gói màu xà cừ… Cho đến khi góc nhỏ của tôi trở thành một ngôi nhà kẹo thật xinh xắn đáng yêu.

Bất cứ lúc nào bạn cũng có thể mang đến điều kỳ diệu nho nhỏ cho chính mình, hãy xây một ngôi nhà kẹo mỗi khi bạn buồn, hay những lúc bạn cô đơn không có ai bên cạnh. Cuộc sống sẽ đẹp hơn với những ai biết ước mơ, và tin vào những viên kẹo có tên là “dịu ngọt”.

“Cô bé ơi, em là kẹo ngọt. Kẹo ngọt cho ai, dịu ngọt cho đời…”